728x90 AdSpace

Bấm nút để theo dõi và chia sẻ các bài viết mới
Tin nhanh

Một chút bàn luận về thi trắc nghiệm của Tiến sĩ Nguyễn Đăng Minh Phúc

Bình luận: Đọc nguyên cái này nói về thi trắc nghiệm, một chủ đề đang gây bão hiện nay, thấy thích nên đăng lại cho các bạn xem, độc giả hãy dành chút thời gian bàn luận về vân đề thi trắc nghiệm cùng Tiến sĩ Nguyễn Đăng Minh Phúc.
Nếu rãnh các bạn đọc những cái này trước:
1. Trắc nghiệm cũng như Tự luận, là hai trong các hình thức đánh giá phổ biến trên thế giới. Người ta đặt câu hỏi, rằng cuộc thi gì gì đó có nên thi trắc nghiệm hay không? Vậy cũng nên đặt câu tương tự, rằng có nên thi tự luận hay không. Trả lời hai câu hỏi đó một cách thấu đáo, khi tranh luận cần có một hệ quy chiếu nhất định, thì sẽ đỡ tốn thời gian.

ban luan ve trac nghiem khach quan cua tien si nguyen dang minh phuc
Ảnh: Thí sinh bôi đen phương án trong đề thi dạng trắc nghiệm khách quan
2. Các hình thức kiểm tra hay thi cử chính là để đánh giá quá trình học tập của người học, chúng đan xen vào trong quá trình đó. Người ta phân đánh giá thành “đánh giá chẩn đoán”, “đánh giá định hình” và “đánh giá tổng kết”. Một bài đánh giá, kiểm tra có thể dùng cho hơn 1 mục đích. Chẳng hạn, thi đại học vừa là đánh giá tổng kết (THPT), vừa là đánh giá chẩn đoán (Đầu vào ĐH). Hình thức trắc nghiệm được sử dụng ở nhiều nơi, nhưng không hề đơn giản, rằng người ta như thế như thế mà làm thì mình cũng nên bắt chước làm.
3. Trong đánh giá, người ta áp dụng các loại thang mức khác nhau. Áp theo thang này, phân thành các mức “nhận biết”, “thông hiểu”, “vận dụng”,…, áp thang khác, là “tái tạo”, “liên kết”, “phản ánh”. Tuy nhiên, dù theo thang nào, họ thấy rằng trắc nghiệm 4 lựa chọn khó có thể đánh giá người học ở các mức cao, như “vận dụng” trở lên hoặc “phản ánh”. Các mức đó thường yêu cầu người học viết ra, xây dựng các yếu tố mới, phân tích, tổng hợp, sáng tạo, suy nghĩ trong một thời gian dài, chẳng hạn từ 10’ trở lên. Ở các mức thấp hơn, trắc nghiệm tỏ ra có vài ưu thế.
4. Tại sao nên có hình thức thi trắc nghiệm? Trong cuộc sống, con người tìm đáp án cho các vấn đề nảy sinh. Có vấn đề chưa thấy được đáp án, mà cần thông qua một quá trình giải (tự luận), có vấn đề đã sẵn một vài phương án, người ta căn cứ vào chúng để chọn lựa (trắc nghiệm). Chẳng hạn, người ta phải chọn lựa việc mình sẽ học sâu môn học gì, nghề nghiệp gì, lĩnh vực gì; phải chọn lựa người bạn đời nào. Họ thấy rằng trong xã hội có một vài hình mẫu đã đi theo những con đường đó rồi thành công, từ đó họ dựa trên phân tích, các góp ý, các chứng cứ để tự chọn con đường cho mình. Nói vui, một số người chán đời đòi đi tu, họ cũng phải chọn lựa, tu theo trường phái nào, trong trường phái đó thì tu theo ai, rồi tu như thế nào. Người ta không đủ sức, thời gian, và cũng không nên chọn nhiều đường. NS Trịnh Công Sơn cũng nói, mỗi ngày ông chọn một niềm vui. Có ai đó bồi thêm, rằng chọn tới chọn lui, mất hết cả ngày.
5. Vì cuộc sống người ta như thế, vậy dạy học cần giúp họ có một nền tảng tư duy tốt để phát hiện và giải quyết vấn đề, nghĩa là nên có trắc nghiệm và cả tự luận. Nhưng, không nhất thiết phải đi vào cực đoan, rằng trắc nghiệm là đủ hay tự luận là đủ. Mỗi cái có đóng góp riêng. Đứng dưới nhiều góc độ khác nhau, sẽ có những nhìn nhận khác nhau về hình thức trắc nghiệm.
5.1. Xét dưới góc độ HS, việc làm một bài trắc nghiệm như là một cuộc chạy đua gấp gáp với thời gian, mỗi câu nên cần hoàn thành càng nhanh càng tốt, chẳng hạn, cố gắng không nên quá 3 phút. Đây là áp lực ít gặp khi người ta thi tự luận. Số lượng câu mà HS làm là khá nhiều, phủ qua các lĩnh vực, mảng kiến thức khác nhau. Từ đó, hình thức trắc nghiệm đòi hỏi HS có kiến thức rộng, hơn nữa cần trang bị các phương pháp, các mẹo để làm nhanh. Làm không ra, bần cùng sinh đạo tặc, HS có thể gian lận, đợi bạn làm xong thì hỏi, biến thành quả của người khác thành của mình. Lợi bất cập hại, cái được chẳng bù nổi cái mất. Nói vui, đôi khi HS muốn chọn “Em không giải được bài này”, khổ nỗi, lại không có phương án chọn đó. Thôi thì chọn đại!
5.2. Xét dưới góc độ GV giảng dạy, cũng là để lo cho HS, người ta ngoài việc dạy thông thường, còn bày cho HS một số mẹo làm trắc nghiệm, ở thời đại internet, bèn tung các “bí kíp” đó lên. Vỏ quýt dày có móng tay nhọn, người ra đề cũng thay đổi để HS k vận dụng mẹo được. Đấu qua đấu lại, không chừng người ta nâng lên tầm nghệ thuật, bắt chước Acsimet để hét lên: ra đề trắc nghiệm là nghệ thuật, người ra đề là nghệ sĩ! Không cẩn thận, "từ học gì thi đó" lại chuyển thành "thi gì học đó”. Nói vui, việc bày mẹo giống như bày người ta đánh các thế cờ trong chơi cờ vua, cờ tướng. Ra đời gặp việc gì cũng có thể theo đó mà suy, có mẹo gì để “đi tắt”, “đón đầu” không nhỉ?
5.3. Xét dưới góc độ GV ra đề trắc nghiệm, đó là một công việc không hề dễ dàng. Bởi vì suy nghĩ trong đầu của GV và HS là khác nhau, cách mà GV nghĩ HS sẽ làm đôi khi không phải là cách mà HS làm, điều này dẫn đến một số câu trắc nghiệm ra không tốt trở nên ngớ ngẩn. Các phương án nhiễu trong trắc nghiệm 4 lựa chọn cũng không dễ để ra, nó thông thường xuất phát từ các sai lầm của học sinh khi giải bài toán. Không những thế, phương án nhiễu phải thoả mãn các yêu cầu khác nữa. Để ra được câu trắc nghiệm, người ta phải được học hành tử tế về Đánh giá. Sinh viên SP Toán sau này trở thành GV toán cũng nên học môn Đánh giá một cách đầy đủ mới có thể ra đề tốt được. Học lên cao nữa, cao nữa, cũng có môn học về Đánh giá.
5.4. Xét dưới góc độ người coi thi, bởi vì bài làm trắc nghiệm ngắn gọn rất ít thông tin, toàn bôi đen bôi đen, nên giám thị cũng gặp đủ loại khó khăn để bảo đảm công bằng trong phòng thi. Có nhiều chiêu mánh để HS biết được trong phòng thi ai làm cùng đề với mình, các thế tay như thế nào để báo cho bạn mình biết là câu đó chọn phương án nào. Rồi trong lúc thời điểm hết giờ lộn xộn, có thể lựa gió bẻ măng để trao đổi hỏi bài nhau. Đối với môn học mà HS cho rằng k quan trọng đối với bản thân, k ảnh hưởng tới kết quả chung, các em xem xét bôi toàn bộ chỉ một phương án, là đủ để qua điểm chết, trong phòng thi em ấy bôi xong rồi đợi cho đến hết giờ. Thi cử vậy sao? Như thế, môn học đó ở chính khoá, các em có thể tranh thủ đem môn khác ra học.
5.5. Xét dưới góc độ người chấm thi, việc chấm trắc nghiệm thật khoẻ, máy chấm mà, chẳng phải triệu hồi một lô các GV tập trung trong thời gian nóng nực của mùa hè để chấm, đỡ sinh tiêu cực trong khâu chấm thi. Kinh phí cho chấm thi trắc nghiệm cũng bớt, thời gian chấm cũng nhanh Nghe được gọi đi chấm, người ta thường cảm giác mệt mỏi, bực dọc, trách nhiệm nhiều. Tuy nhiên, người ta sẽ không biết được HS có những sai lầm gì để sửa chữa về sau. HS chọn đúng, cũng không biết được con đường suy nghĩ của các em là như thế nào, đúng là do gì. Không biết gì về những thứ này hết, thật nguy hiểm! Giáo dục người khác mà vậy sao? Đối với tự luận, người đi chấm có cơ hội biết được HS hay sai những lỗi gì khi làm bài, họ sẽ sửa giúp cho lứa HS sau, từ đó có thêm kinh nghiệm, nếu có mở luyện thi chắc sẽ uy tín hơn. Học từ lỗi lầm là có giá trị. Ai không mắc lỗi nào?
5.6. Nên nhìn góc nào nữa nhỉ?
Suy ngẫm
SN1. Có cái nhìn đúng về vấn đề giúp giải quyết vấn đề tốt hơn. Trong toán học nhà trường, người ta hay nói về “thay đổi” và “không thay đổi”, “biến thiên” và “bất biến”. Biết được các yếu tố đó, đối diện với thực tế, người ra quyết định sẽ có cái nhìn rộng hơn về sự việc đang diễn ra, giúp nắm bắt được quy luật, giúp dự báo tương lai, giúp ra quyết định đúng.
SN2. Đứng trong vấn đề để giải quyết vấn đề có thể làm vấn đề trở nên tệ hơn. Vòi nước đang chảy mà lấy tay bịt, không xì chỗ này cũng xì chỗ khác. Tắt vòi!

Tham khảo: Nguyễn Đăng Minh Phúc
Một chút bàn luận về thi trắc nghiệm của Tiến sĩ Nguyễn Đăng Minh Phúc Reviewed by Tân Phúc on 13:00:00 Rating: 5 Bình luận: Đọc nguyên cái này nói về thi trắc nghiệm, một chủ đề đang gây bão hiện nay, thấy thích nên đăng lại cho các bạn xem, độc giả ...

Không có nhận xét nào:

Xin vui lòng để lại vài dòng nhận xét hoặc đánh giá có nội dung. Sự quan tâm, chia sẻ của quý độc giả sẽ tạo ra những trải nghiệm tuyệt vời cho cộng đồng bạn đọc cả nước.